cầu mong cho em được hạnh phúc bên người ấy

Thảo luận trong 'Tình yêu - Giới tính' bắt đầu bởi tuech, 16 Tháng 8 2012.

  1. (Lượt xem: 514)

    Khi viết những dòng tâm sự này thì anh cũng không mong có một phép nhiệm màu nào đó làm em xao xuyến để rồi em vội vàng chạy đến bên anh được. Vì chúng mình đã mãi mãi mất nhau thật rồi.

    Thời gian trôi đi cũng được hai tháng rồi phải không em? Hai tháng, từ lúc em quyết định bước ra khỏi cuộc sống mù mịt đầy tăm tối của anh, và đó cũng là lúc anh bắt đầu cảm thấy tất cả mọi thứ trên đời này đều trở lên vô nghĩa biết nhường nào khi mà cuộc sống của anh đã không còn có em nữa. Thời gian cứ thế và cứ thế trôi đi mà anh chẳng thể làm sao hình dung hết để biết được đến bao giờ anh mới có thể quên đi hình bóng của một người con gái, quên đi nỗi đau mất mát một tình yêu mà hiện tại anh đang phải đắng cay đón nhận...

    Tất cả giờ đây còn lại chỉ là những dư âm hạnh phúc, những lời yêu thương, oán trách của một tình yêu mà em đã hy sinh quá nhiều vì anh mà thôi. Có những lúc anh đã cố muốn quên đi, nhưng càng quên thì anh lại càng thấy nó rõ một một. Từ đáy lòng mình thì anh làm sao có thể dễ dàng quên em được chứ? Làm sao anh có thể quên được một người con gái thật hồn nhiên trong sáng, ngang bướng nhưng ngoan ngoãn, chưa từng biết thế nào là màu hồng của tình yêu, chưa từng biết đâu là góc khuất đen tối của cuộc đời vậy mà em vẫn can đảm chấp nhận hy sinh tất cả vì một thằng con trai từng trải, từng sa ngã và trắng tay như anh...Em đã đi vào cuộc sống đầy trắc trở của anh và em đã đưa bàn tay nâng anh dậy trong lúc cuộc sống tinh thần của anh tưởng chừng như đã bị bế tắc. Anh yêu và thương em thật nhiều, thật nhiều...Em là niềm vui, niềm an ủi duy nhất giúp anh xua tan đi tất cả mọi nỗi buồn phiền, em là nơi để anh vô cớ chút bỏ những nỗi tức giận trong cuộc sống...



    Cho dù những lời yêu thương anh nói, tình cảm anh trao, sự quan tâm anh dành cho em và hơn thế nữa…hoặc cho dù có những ngôn từ nào đó thật mãnh liệt trong tình yêu thì cũng không thể nói lên được những điều anh luôn rất muốn nói với em lúc này. Mèo yêu ơi!! Cám ơn em rất nhiều! Cám ơn vì những gì em đã dành cho anh trong suốt hơn hai năm qua. Khi em dời xa anh thì trong lòng anh giờ đây chỉ còn lại là những khoảng trống vô vọng, vô phương hướng với nỗi đau tiếc nuối của cảm giác như đang bị mất đi một thứ gì đó rất quan trọng trong đời thật vô giá mà không gì có thể thay thế để bù đắp được. Nhưng rồi anh vẫn phải cố gắng chấp nhận đắng cay đó để em ra đi trong sự ngậm ngùi lo lắng đầy nuối tiếc của anh khi mà cuộc sống của anh giờ đây không còn đủ tự tin để tìm cách níu giữ em được nữa.

    Thật sự anh không muốn mất em, anh không muốn mất đi cái mục đích sống trong cuộc đời còn lại của anh…anh rất muốn níu kéo, níu kéo vì tình yêu của anh dành cho em rất nhiều, níu kéo vì anh lo lắng sợ rằng sẽ không có ai yêu em nhiều như anh đã từng yêu em để rồi họ làm em bị tổn thương về tình cảm mà ảnh hưởng đến cuộc sống của em. Song mong muốn cũng chỉ là những suy nghĩ hão huyền mà thôi…Thực tế thì không thể và không bao giờ chúng mình còn có nhau được nữa khi mà cả anh và em đều hiểu rõ một điều rằng mối tình này sẽ không bao giờ đưa hai ta đến với nhau được, sẽ không bao giờ anh là người được cùng em sánh bước trong bộ lễ phục cô dâu chú rể như em vẫn hằng mong ước khát khao được mặc chiếc áo cô dâu đó đâu.Tình yêu của anh và em là thế đấy, vui buồn, đau khổ thì cũng chỉ có anh và em biết được mà thôi, nó như một người mù chống chọi với bóng đêm vậy.

    Cho dù tình yêu của chúng mình có đẹp và lãng mạn như những mối tình trong tiểu thuyết, hạnh phúc bền vững như trong truyền thuyết đi chăng nữa thì cũng không bao giờ có thể giúp em cùng anh vượt qua được bức tường ngăn cản của gia đình, vượt qua được áp lực của xã hội và càng không thể vượt qua được nỗi dày vò day dứt ám ảnh của bản thân để mà mình thanh thản đến với nhau được phải không em? Anh xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em vì lúc nào anh cũng chỉ nghĩ đến tình cảm của riêng anh mà anh không nghĩ đến những áp lực em phải gánh chịu, anh đã mắng em là con người vô tình,vô nghĩa, trách em là con người không biết trân trọng tình yêu anh dành cho em khiến em suốt ngày bị tổn thương về tinh thần, mệt mỏi về thể xác và tâm hồn. Anh biết em cũng thương anh nhiều lắm, nhưng sự hy sinh của em dành cho anh cũng chỉ đến thế thôi, vì em không thể mất gia đình người thân vì anh được.

    Mất người yêu thì có thể được chứ mất gia đình người thân rồi thì làm sao tìm lại được phải không em? Có những lúc anh tự hỏi tại sao số phận lại sắp đặt cho chúng mình có cơ hội gần nhau để rồi đến với nhau chứ? tại sao em lại nói với anh là em muốn có người yêu tính tình mạnh mẽ và tốt bụng giống như anh trong khi chúng mình chưa là gì của nhau chứ? tại sao lại là em mà không phải là người con gái khác chứ? tại sao và tại sao??? Lúc này anh không biết nên phải oán trách em hay là nguyền rủa bản thân anh nữa, nhưng nếu có trách thì trách em một phần thôi, còn chín phần là anh nguyền rủa bản thân anh vì anh đã không thể làm tốt được những gì em mong đợi, anh đã làm mất đi cái hình tượng của một người đàn ông mạnh mẽ của anh trong mắt em, mất đi sự bình tĩnh mà anh vốn có…và rồi…anh vô dụng đã để mất luôn cả em nữa. Thôi em cứ đi đi. Mình chia tay…Anh chỉ biết cầu mong mọi điều tốt lành luôn đến với em và chỉ em mà thôi !
    st
    --- Bài viết đã được gộp: Aug 16, 2012 1:04 PM ---
    Anh nhớ rất rõ ngày mà "lần đầu tiên anh gặp em", đó sẽ là ngày không đẹp lắm,nhưng đối với anh là một ngày đẹp nhất, ngày anh hạnh phúc nhất, ngày ông trời đã ban em cho anh.

    Cho dù có người cười anh lần nữa, nhưng đối với anh ngày ấy thật đẹp, em bước vào trái tim anh một cách tình cờ, có thể anh chẳng là gì đối với em, nhưng đối với anh, em là cả thế giới. Biết nói làm sao nhỉ? Anh đã và yêu em ngay từ lần gặp mặt đầu tiên ấy.

    Chúng ta đều không còn là những cô cậu bé, đã có nhiều thay đổi, mất mát, đau thương. Em có còn nhớ anh đã từng nói với em:"trên thế giới không có gì mãi mãi", thật ra anh đã nói dối, tình yêu là thứ bất biến, nếu đã yêu, khoảng cách hay thời gian, hay về địa lý đều là vô nghĩa và tình yêu anh giành cho em cũng như thế, không bao giờ thay đổi , nếu có cũng chỉ là thương yêu em nhiều hơn.

    Có lần anh tưởng tượng anh nhìn thấy em tay trong tay với người khác, anh gần như gục ngã, vì anh đã trao cho em trái tim và tâm hồn anh, Và... anh đã thỉnh cầu Thượng đế tước đi ánh sáng đôi mắt anh, để anh không phải nhìn thấy cảnh đau khổ này hãy để anh vẫn có thể tiếp tục yêu em, dù chỉ là đơn phương...(tưởng tượng như vầy không nên),..hihihi

    Anh lao ra phố, giữa trời đêm đông lạnh giá, cũng tốt, sẽ không ai thấy anh đang khóc, giọt nước mắt thương yêu vì một người con gái là dành cho em đó, em yêu.

    Đêm nay anh lại nằm mơ thấy em, anh thấy em cười, giá như em biết anh vui đến thế nào không? Rồi anh tỉnh giấc, cảm giác vui sướng lúc nãy đã hoàn toàn biến mất thay vào đó là sự trống trải vô cùng trong tâm hồn anh, sự cô đơn đáng sợ hãi... rồi anh ngồi đó, lặng lẽ nhìn vào bóng đêm, như nhìn vào cuộc đời anh vậy.

    Anh có sai không khi yêu em? Nhưng anh sẽ không bao giờ hối hận cho sai lầm đó...

    Dù cho em có thể sẽ chẳng bao giờ đọc được những dòng tâm sự này, dù cho chúng ta mãi mãi không thành đôi, dù cho em không bao giờ cảm nhận được tình yêu của anh... Anh vẫn sẽ mãi nguyện cầu cho em được hạnh phúc, cầu Ông trời ban cho em hạnh phúc, rằng em sẽ là người hạnh phúc nhất trần gian, rằng người yêu của em sẽ yêu em như chính anh lúc này ...Nếu em phải chịu đau khổ xin cho người gánh chịu sẽ là anh, cầu cho tình yêu sẽ mãi ngự trị trong trái tim em, nụ cười của em sẽ mãi không bao giờ tắt... Nếu lời cầu nguyện của anh ứng nghiệm thì dù có đang ở nơi đâu "Trần gian hay địa ngục", anh vẫn sẽ mỉm cười...vì lúc nào anh cũng yêu em..
    st
  2. Facebook comment - cầu mong cho em được hạnh phúc bên người ấy

Chia sẻ trang này