NHẬT KÝ CHO NGƯỜI EM YÊU

Thảo luận trong 'Tình yêu - Giới tính' bắt đầu bởi tuech, 4 Tháng 8 2012.

  1. (Lượt xem: 692)

    NHẬT KÝ CHO NGƯỜI EM YÊU
    Em gọi là nhật ký, nhật ký nhé chứ không phải là thư đâu, bởi lẽ, đây là sự trải lòng của riêng em, em viết cho anh - người em yêu, nhưng sẽ chẳng bao giờ nó tới được tay anh đâu.
    Tám tháng bên anh, không nhiều, nhưng đủ để em trải nghiệm hết những cung bậc cảm xúc của một trái tim lần đầu biết rung động. Em thấy mình thật lạ, 24 tuổi, trái tim em vẫn bình yên, bình yên đến mức đám bạn thân phải sốt sắng lo lắng thay cho em, vậy mà em vẫn tỉnh queo. Chúng nó bảo em có vấn đề về tâm lý, bị mắc hội chứng “khó yêu”. Những lúc đó em chỉ cười, vì em biết, tâm lý em hoàn toàn bình thường và một ngày không xa, “nửa kia” của em sẽ xuất hiện.
    [IMG]
    Ngày đầu tiên bước vào cơ quan, không có gì ấn tượng với em ngoài niềm vui được đi làm của một cô sinh viên mới ra trường . Sếp nói em cứ “bám” lấy anh mà học nghề, em bỡ ngỡ trong môi trường mới, ngại khi thấy anh không nói gì. Suốt tuần đầu anh không dạy gì cho em để em phải ngồi đọc đi đọc lại xấp tài liệu đến hai mắt mở không ra. Em ghét anh. Vậy mà, không hiểu sao, chỉ vài tháng sau khi trở thành đệ tử của anh, trái tim em đã hoàn toàn gục ngã.
    Anh chẳng có gì đặc biệt, không đẹp trai hào hoa phong nhã, không giàu có như chàng bạch mã hoàng tử trong mơ của các cô thiếu nữ và em cũng chẳng cần những thứ đó. Em ngưỡng mộ tài năng, ý chí, nghị lực phấn đấu của anh. Sự quan tâm, chỉ dạy tận tình của anh đã làm em xao xuyến. Em thích anh vì anh luôn bảo vệ em trong môi trường mới mà em còn quá ngây ngô. Không biết từ lúc nào em bỗng thấy thích nhìn anh ngồi trầm tư suy nghĩ khi làm việc, thích nhìn vào mắt anh dù sau cái kính cận nhưng em vẫn thấy rất sáng, thích được nói chuyện phiếm cùng anh…
    Khoảng cách dần thu hẹp lại. Anh tin tưởng chia sẻ với em những tâm sự mà anh chưa bao giờ kể với ai, những lo lắng trước khi anh đi thi mà chưa thực sự yên tâm về sự chuẩn bị của mình, hay niềm vui khi anh vượt qua kỳ thi quan trọng với kết quả cao nhất… Những lúc như vậy anh không biết là em đã vui và hạnh phúc thế nào đâu. Em tự nhủ, mình sẽ cố gắng là chỗ dựa tốt nhất, là người đầu tiên anh muốn tìm đến khi cần chia sẻ. Có lần anh nhắn tin qua, gọi em là “bé yêu”, đọc xong mà trái tim em muốn nổ tung, em đọc đi đọc lại vẫn chưa đủ, em lưu vào máy để giữ thật lâu khoảnh khắc này. Những lần nói chuyện thú vị của hai anh em đều được em cẩn thận chép lại vào nhật ký của mình. Mặc dù ngồi chung phòng làm việc, chỉ cần em ngước mắt nhìn thẳng là có thể thấy anh, nhưng sao có lúc em vẫn thấy nhớ anh da diết, muốn được ngồi gần anh hơn nữa. Mỗi ngày, trước khi nhắm mắt ngủ, em nghĩ về anh, sáng mở mắt ra, em nhớ tới anh… Em không nghĩ là mình lại yêu anh nhiều đến thế.
    [IMG]
    “Hạnh phúc vốn mong manh như cỏ, Nên suốt đời ta lạc mất nhau”. Niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, giờ đây mình em ngồi gặm nhấm nỗi buồn. Anh ngay đây mà sao xa xôi quá, còn nỗi buồn mỗi ngày lại gần thêm. Bằng sự nhạy cảm của mình, em nhận ra, anh ngày càng xa em hơn. Em thương anh nhiều lắm, nhưng chỉ dám giữ cảm xúc đó cho riêng mình. Em không biết tình cảm của anh đối với em thế nào, nên dù yêu và nhớ anh thật nhiều nhưng em không dám nói với anh, không dám thể hiện ra bên ngoài để cả anh và em đều tự nhiên trong phòng làm việc. Em đã cố kìm nén cảm xúc của mình, làm tròn vai một cô em gái. Đến bây giờ nghĩ lại, em chợt thấy, có khi nào tại tính nhút nhát, cẩn thận đến thái quá của mình mà biết bao cơ hội đã bị em bỏ qua không? Và lần này cũng vậy, biết đâu anh cũng ngại như em, nếu em nói ra tâm sự của mình, thì giờ kết cục có lẽ sẽ khác.
    Dường như anh đang để ý người con gái khác.
    Đi du lịch, thấy anh luôn bên cạnh người ta, em biết, mình chỉ là bạn.
    Nhìn màn hình máy tính của anh, trên cửa sổ chat luôn có tên người ta, em biết, mình chỉ là bạn.
    Nhìn lại nhật ký cuộc gọi, hộp thư đến trong điện thoại, vắng tên của anh, em biết, mình chỉ là bạn.
    Thấy anh bỗng “lơ” em, chỉ gọi em khi có việc, hay khi anh buồn, muốn chia sẻ, em biết, mình chỉ là bạn.
    Anh chẳng lần nào nhớ thực hiện đúng những gì đã hứa với em, em biết, mình chỉ là bạn.
    Đọc tâm sự của một bạn nam trên báo viết cho cô bạn thân rằng: “anh không thể chia sẻ với cô ấy những chuyện làm anh bực bội, làm anh buồn phiền, vì anh biết nếu anh buồn, cô ấy cũng buồn, mà anh lại không muốn nhìn thấy cô ấy buồn”.Em tủi thân muốn khóc. Em biết, mình chỉ là bạn.
    Đứng nhìn mặt trời mọc một mình, từng con sóng biển Long Hải vẫn xô vào bờ ầm ầm. Chưa bao giờ em thấy buồn và cô đơn đến thế. Em đủ nhạy cảm để nhận ra tất cả, và cho tới giờ, hy vọng em vẫn còn đủ lý trí để tự kéo mình ra khỏi “vũng lầy nhân thế” để về đúng vị trí em gái của mình. Những năm tháng sống tự lập, một mình nơi đất khách quê người đã luyện cho em một “tinh thần thép” và thái độ vô cảm trước những biến cố cuộc đời. Nực cười thay, giờ em phải dùng nó để chiến đấu với chính mình. Anh sẽ chẳng bao giờ biết đâu, những ngày em “đình công” không nói chuyện cùng anh, làm lơ với anh là những ngày em buồn nhất. Mở nick của anh lên không biết bao nhiêu lần trong ngày, muốn nói với anh đôi ba câu, nhưng rồi em chỉ dám đọc lại những lần trò chuyện cũ mà thôi. Em sợ, nếu không “cai nghiện” thói quen tám cùng anh, em sẽ không thể thắng nổi con tim mình, em sẽ suy sụp mất. Anh vẫn vô tình trước những khác lạ của em.
    [IMG]
    Và em biết, mình chỉ là bạn.
    Em đã khóc, khóc thật nhiều. Lần đầu tiên trong đời em rơi nước mắt vì một người con trai. Nhưng cũng từ lúc ấy, sau khi đã khóc cho thỏa nỗi lòng, em thấy tâm tư mình bỗng nhiên bình yên lạ. Từ lúc thầm thương anh, em đã không quan tâm đến những người bạn xung quanh, không để ý tới bất cứ người con trai nào, và từ bây giờ em sẽ thay đổi, tìm niềm vui khác thay vì buồn bã nhớ anh. Em mở danh bạ, lục tìm những cái tên mà đã từ lâu lắm em quên mất họ là bạn của mình, em bắt đầu nhắn tin, send và… mỉm cười.
    Dù anh và em có là hai đường thẳng song song, em cũng sẽ vui và hạnh phúc vì được đồng hành bên cạnh anh tới cuối con đường.
    Hạnh phúc nhé anh để em mãi an lòng!
    luungoc
  2. Facebook comment - NHẬT KÝ CHO NGƯỜI EM YÊU

Chia sẻ trang này